Nhấn vào đây để chọn tỉnh cần xem thông tin

 
Sử dụng thanh công cụ để phóng to, thu nhỏ, di chuyển trên bản đồ

VỌNG NGÀN PHIA OẮC

23/05/2012 04:17 PM

Với độ cao 1.931m so với mặt nước biển, dãy núi Phia Oắc được coi là nóc nhà của tỉnh Cao Bằng

Cách Hà Nội khoảng 350km và tỉnh lỵ Cao Bằng 60km, Phia Oắc (còn gọi là Phja Oắc) đúng là một cõi “ngàn năm tiên cảnh”, như xưa kia chàng Từ Thức nhập thiên thai từ đây.

Con đường hơn 10km từ chân lên đỉnh núi - nơi cao nhất của “cánh cung Ngân Sơn” nổi tiếng - vòng vèo như muốn móc ruột người ta ra, nhưng càng lên cao sơn kỳ thủy tú càng trải ra vút tầm mắt.


Như lạc vào cõi thần tiên, mọi người nhớ ra cái ý “vô sự tiểu thần tiên” ở đời, để rồi hít căng lồng ngực, ngả nghiêng trước gió lộng bay người.

Chúng tôi đi mải miết trong những rừng cổ thụ phủ đầy rêu. Có cảm giác như mỗi thân cây là một kho tàng, một cuốn lịch biên niên của mấy trăm năm băng giá, nắng nỏ, phong ba bão táp. Tất cả gọt mài vào đó. Cảm giác mỗi cái cây nghều ngào thân cành kia đều là một con thú đầy lông lá sắp nhảy nhót, hí tếu với khách lãng du.

Các nhà khoa học gọi đó là “rừng rêu”, rừng của khí hậu ôn đới. Cây nào cũng mềm mụp rêu, cành lá la đà, không sao hớn hở nổi trước sự gào rít của gió và băng tuyết. Những cây trúc cũng chỉ cao độ hai gang tay mọc kín các đỉnh núi, lác đác có vài cây đen đúa, gầy guộc như vừa móc dưới đáy đại dương đầy rong rêu lên. Mỗi lúc gió về, tiếng ầm ào từ ngàn cây vọng lại, rừng trúc lùn lại ngả nghiêng, uốn lượn.

Cây nào còn sống, còn trụ vững trước gió cả và rét mướt đóng băng, cây đó chính là một vị anh hùng Phia Oắc.

Những cổ thụ cây lan man rêu, mốc, cây ký sinh đứng giữa rừng trúc xanh xanh tim tím trong nắng chiều lạnh buốt. Dưới xa xăm hàng chục cây số, thu vào tầm mắt là điệp trùng rừng núi. Rừng dày lắm, lớp lang, thâm u.

Những thảm rêu dày cả gang tay, trải dài như vô tận, êm ái đến mức ai cũng muốn “ngả mình bên liếp cỏ ngủ ngon lành”...

Bao nhiêu kỳ hoa dị thảo kia sở dĩ có ở Phia Oắc là bởi tiểu vùng khí hậu rất độc đáo nơi này. Nhiều năm cả nước không nơi nào có mưa tuyết thì chỉ một mình Phia Oắc có. Băng tuyết giết chết nhiều thảm thực vật nhưng cũng nhuận sắc cho các báu vật thiên nhiên.

Đó cũng là lý do để từ gần một thế kỷ trước người Pháp đã khai phá và tôn vinh giá trị của Phia Oắc. Các khu nhà nghỉ dưỡng cuối tuần, các biệt thự xây bằng đá tảng, hệ thống hầm lò khai quặng xuyên sơn dài nhiều cây số.

Khu nhà đỏ vẫn đứng uy nghi, có cảm giác bây giờ chỉ cần quét dọn là các vị bá tước nào đó từ trời Âu có thể nhâm nhi vẻ đẹp, sự trong lành của miền đất thượng đế đánh rơi này.

Bên cạnh các khu biệt thự là hệ thống rừng già, các rặng thông cổ thụ, vòng gốc hai ba người ôm chưa kín. Thông ấy là cụ là kỵ của xứ ngàn thông Đà Lạt hay đất mơ màng thông reo Tam Đảo. Lưng chừng núi, khu sĩ quan Pháp dựng lâu đài sinh sống, thuận nguồn nước, thuận cả bố phòng.

Đặc biệt, nông dân các xã dưới chân núi còn choáng váng khi nhận ra: cả Phia Oắc duy nhất hõm núi ấy quanh năm không bao giờ quá lạnh hay quá nóng. Mỗi khi đàn trâu thả bán hoang dã của bà con người Dao bị băng tuyết đỉnh núi hay cái nóng nồng của chân núi hành hạ, đều tự động lên khu biệt thự hoang mà sống.

Nhiều bà con người Dao và nhiều doanh nghiệp đã tận dụng khí hậu lý tưởng này để nuôi cá hồi. Bốn năm qua, đàn cá hồi khu vực Phia Oắc sau khi vượt ngàn trùng từ nước ngoài sang Cao Bằng đã phát triển rất tốt.

Là chốn “rừng vàng, núi bạc” theo đúng nghĩa đen, Phia Oắc còn là nơi khởi nguồn năm con sông lớn trong khu vực, trong đó có sông Bằng - sông Hiến. Nước từ các sông núi của khu rừng đặc dụng Phia Oắc dồi dào đến mức đủ để người Pháp xây dựng nhà máy thủy điện...

Hệ thống hầm lò đào quặng đứng ở góc độ nào đó cũng là những di tích đáng tham quan, nghiên cứu, thậm chí có thể dọn dẹp để đưa vào khai thác du lịch.

Đúng là một nơi tiên cảnh, nếu chúng ta biết khai thác và tôn vinh xứng tầm.

 
Họ tên:   
Email:
Tiêu đề: